Dẫu cố gắng rất nhiều, cho tất cả. Nuốt vào đêm những giọt sầu dai dẳng chỉ riêng mình biết. Giấu vào tim những cay đắng của cuộc đời. Rồi thì sao?
Nước mắt vẫn cứ chảy. Nỗi đau vẫn cứ lấp đầy trong héo mòn thể xác. Muốn phá nát tất cả, muốn đạp đổ tất cả. Muốn hét thật to để nước mắt có thể tận trào, để không còn biết khóc, không thể khóc, từ đây cho đến tận những ngày sau.
Khi ta thương người, thì ai sẽ thương ta? Muốn sống ích kỷ, muốn bỏ mặc và buông xuôi mọi thứ. Mệt mỏi lắm rồi. Những lời hứa suông, những lời chót lưỡi. Tất cả như một tấn trò đời cợt đùa nhởn nhơ trước mặt.
Trời thì đẹp, mà sao lòng héo quá.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét